WARN!

Featured

ĐỌC KĨ TRƯỚC KHI VÀO NHÀ

Đây Là Blog gồm Đam mỹ, Yaoi, Anime và những điều liên quan đến Boys.

Ta lập blog vì sở thích cá nhân, nếu ai ko thích vui lòng im lặng rời đi.

~Thân~
~~~~~~~O~~~~~~~~~O~~~~~~

NOTE

1. Nếu bài post của ta vi phạm đến các bạn dịch/edit thì các bạn nhắn với ta, ta sẽ để chế độ riêng tư.

2. Ta cũng tập tành edit. Nên mong mọi người comt đóng góp ý kiến cho ta.

Cám ơn và chúc 1 ngày tốt lành!!!

Advertisements

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 14

CHƯƠNG 14

maybaytructhang

“A, cha mẹ cháu mất sớm, cháu theo ông nội lớn lên, từ nhỏ chưa từng có cái nào yêu thích, so không được cao Bác a!”

Thẩm Kính Khiêm nói đáng thương, Cao mama lại là trời sinh người tình cảm, ngây người nửa ngày không nói chuyện, đôi mắt còn đỏ. Sau đó đưa tay vỗ vỗ Thẩm Kính Khiêm tay: “A di đau lòng cháu, đừng khổ sở, a di coi cháu đương thân nhân.”

Tiếp tục đọc

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 13

CHƯƠNG 13

quả phỉ

quả phỉ

Từ nhà Cao Bác trở về Thẩm Kính Khiêm hiển nhiên tâm tình không tồi, Hình bí thư làm xong thủ tục  nhìn thấy Thẩm Kính Khiêm đang thưởng thức bồn hoa trong sân nhà cũ Cao Đại Hải. Vì thế tới gần hỏi: “Có tiến triển ?”

Thẩm Kính Khiêm thấy Hình bí thư trở lại, liền đáp: “Không có.”

“Ngài biểu tình rõ ràng không giống không có.”

“Quả thật không có, tính cách của cậu ấy ngươi hẳn là hiểu biết, nhận định chuyện này ngươi truy tái khẩn cũng tuyệt không buông tay.” Thẩm Kính Khiêm hiển nhiên cảm thấy chính mình thực hiểu biết Cao Bác , nói chuyện ngữ khí cũng giống như đối phương là chính mình người.

Tiếp tục đọc

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 12

CHƯƠNG 12  

13-hinh

Đi vào cửa nhà Cao Bác, Thẩm Kính Khiêm cúi đầu nhìn nhìn trên người mình này bộ vải thô sam, phổ thông kiểu áo Tôn Trung Sơn hình thức, giống như về tới thời đại dân quốc. Thẩm Kính Khiêm quay đầu lại hỏi Hình bí thư: “Ngươi nói, ta xuyên thành như vậy, có thể hay không cấp a di lưu lại cái hảo ấn tượng?”

Hình bí thư đạo: “Ta cảm thấy Thẩm Tổng ngài quá lo lắng, lấy ngài tư thế oai hùng, cho ai đều có thể lưu lại ấn tượng tốt.”

Thẩm Kính Khiêm nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi theo ta 7 năm , lời nào hay lời nào nói bậy ta nghe không hiểu sao?”

“Lão Đại anh minh!”

Tiếp tục đọc

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 11

CHƯƠNG 11

tyre-e7ab4

 

 

Thẩm Kính Khiêm ha hả cười: “Trả tiền lại phải không? Hảo! Tôi sơ lược công tác thống kê một chút, từ khi cậu rời đi công ty đến hiện tại, tổng cộng thanh toán phí tổn quy định một trăm lẻ sáu vạn. Số lẻ tôi không tính cho cậu, trả tôi một trăm vạn.”

Cao Bác há to mồm: “Tôi… Tôi không có tiền.”

“Không có tiền liền theo tôi ngoan ngoãn trở về, đem lượng công việc của cậu làm xong! Không có tôi cho phép, không được từ chức!”

“Thẩm Tổng, ngài như thế nào bá đạo như vậy!” Cao Bác nhịn không được rống lên.

“Tôi như thế nào bá đạo ?” Thẩm Kính Khiêm cúi đầu nhìn cậu, hoàn toàn quên chính mình chỉ mặc một cái vải thô quần lót.

Tiếp tục đọc

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 10

CHƯƠNG 10
món canh Cao mama nấu

món canh Cao mama nấu

Vừa nằm xuống thẳng đến hoàng hôn, Cao Bác tỉnh lại, trong nhà tràn ngập mùi cơm. Cao mama chính là bà nội trợ giỏi, bất luận dạng nguyên liệu gì, chỉ cần đến tay bà, tuyệt đối biến thành một bàn mỹ thực.

Cao Bác bụng đã muốn đói kêu gào, gần đây công việc cũng không có làm bao nhiêu, lại nói cũng không bằng lúc mới vừa làm ở Hoa Thân, nhưng chính là dễ dàng đói bụng. Có lẽ, do thể lực công việc duyên cớ đi. Cao Bác từ trên giường đứng dậy, tiểu Lục Tử đã muốn sớm ngồi vào bàn ăn. Trong tay cầm một con cá chiên giòn, rất xa Cao Bác cũng ngửi được mùi thơm.

 “Chú nhỏ, người đã dậy!” Tiểu Lục Tử cùng Cao Bác chào hỏi, miệng nhét đầy cá chiên nhỏ.

Tiếp tục đọc

Đại trứ đỗ tử bôn tiểu khang – Chương 9

CHƯƠNG 9

Slide1

Vì muốn trang quảng cáo làm tốt nhất, Cao Bác cho dắt hơn hai mươi con trâu lên núi. Xếp thành hàng, hiệu quả miễn bàn nhiều rung động. Đứng đầu là tiểu nam hài cưỡi trên lưng trâu, mặc bộ yếm màu hồng. Tiểu nam hài thông minh này tên là Tiểu Lục Tử. Nó từ lúc nghe chụp hình, liền cả bình sữa của ném.

Cao Bác chặt nhánh trúc trong rừng làm sáo, tiểu Lục Tử bảo không cần. Tự mình đứng trên lưng trâu bức lá liễu, nhiều lần đem cành liễu kéo xuống, cầm chiếc kéo nhỏ cắt hai đầu lá, lại dùng móng tay miết bề mặt lục sắc rụng. Đặt vào miệng thổi, đô đô âm thanh vang thật xa. Cao Bác vỗ vỗ nó: “cháu thật giỏi”

Tiếp tục đọc